Bài dự thi của em Đào Thị Thanh Mai học sinh lớp 5A "Viết về những kỷ niệm sâu sắc về Thầy/ Cô và Mái trường" năm 2020

Bốn năm cắp sách tới trường Tiểu học là khoảng thời gian không bao giờ tôi quên, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Ngày bé, cứ ngỡ chỉ có bố, có mẹ là yêu thương ta hết mực. Đến tuổi đi học, ta nhận ra còn có những người cha, người mẹ của hơn 20 đứa con ở cái tuổi ẩm ương.Họ từng bước dạy ta biết chữ,cho ta kiến thức, dạy ta nên người, dạy ta biết ta phải làm gì trong cuộc đời khó khăn này. Cô Hoàng Thị Mến - giáo viên chủ nhiệm tôi 2 năm học ấy đã cho tôi biết được những điều quý giáđó.

Ngày mới vào trường bỡ ngỡ, người đầu tiên tôi được tiếp xúc là cô. Vẻ điềm tĩnh của cô trong lần đầu gặp mặt ấy đến giờ còn nguyên trong tâm trí tôi. Cô cười tươi lắm. Nhận đám học sinh mới, bé tí xiu mà thấy hình như cô đã coi chúng tôi như con ruột. Là lớp học sinh lớp 1, cô biết và hiểu được tâm lý của những đứa con bé bỏng, bỡ ngỡ, hay tủi thân, hay khóc nhè của mình. Cô là người đón chúng tôi với ánh mắt, nụ cười trìu mến với cử chỉ ân cần khiến những đứa trẻ như chúng tôi cảm thấy thân quen gần gũi,  song cũng chính cô lại là người đưa đám trẻ chúng tôi vào những bài học đầu tiên. Biết nội quy của trường của lớp, biết cầm bút “vẽ lên nét chữ đầu tiên” . Lần đầu nhìn cô đứng trên bục giảng viết lên bảng dòng chữ (Thứ hai ngày…. tháng….năm…) trong mắt lũ trẻ chúng tôi cô như một cô tiên, từ bàn tay cô những điều kỳ diệu đang dần hiện ra. Từ bỡ ngỡ đến hứng thú chúng tôi làm theo cô như một cái máy. Cô ân cần đến bên từng đứa uốn nắn từng nét chữ mà không để ý đến những đứa trẻ thôn quê như chúng tôi đứa đầu tóc rối bời, hôi hám vì mẹ đi làm xa không chăm sóc được, cô lại là người mẹ thứ hai của chúng tôi, sáng nào cô cũng chải đầu, buộc lại tóc hoặc vệ sinh chân tay, mặt mũi cho chúng tôi. Tất cả những việc làm đó có lẽ không bao giờ tôi quên. Nhưng với cô, chúng tôi luôn phải thực hiện trong khuôn khổ cô cho phép. Nghiêm khắc là điều tiếp theo tôi thấy được trong con người cô. Tôi chưa thực sự hiểu thế nào là lo sợ cho đến khi mắc lỗi và đứng trước mặt cô. Cô nghiêm khắc! Vì hiểu là sai nên cô nghiêm khắc. Chúng tôi không lần nào phạm một lỗi hai lần bởi không ai dám đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của cô. Đó là chuyện trên lớp. Trong cuộc sống thường ngày, khi phải đối diện với khó khăn. Điều tôi nghĩ đến đầu tiên là ''Nếu là cô, cô sẽ làm gì''. Dường như mọi vấn đề đều ổn thỏa khi có cô bên cạnh. Lời khuyên, cách giải quyết hay đơn giản chỉ là lời động viên của cô luôn đem lại kết quả không thể tưởng. Khó khăn không còn là khó khăn, nó trở thành bài học cuộc sống để cô dạy chúng tôi cách đối diện. Dạy cho chúng tôi biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã bởi cuộc sống đâu phải là một chuỗi êm đềm, bằng phẳng mà nó có rất nhiều ngã rẽ.

Cô còn dạy cho chúng tôi biết yêu thương, chia sẻ với những người bất hạnh. Biết cảm thông, biết chân trọng những điều quý giá qua từng trang sách từng bài văn. Tôi luôn cảm thấy may mắn được làm học sinh của cô, cô là báu vật vô giá mà đám học sinh lớp tôi được nhận. Tôi luôn nhớ, luôn trân trọng từng khoảng khắc đẹp đẽ được bên cô. Không chỉ cô Mến mà tất cả thầy cô đều là những điều tốt đẹp nhất làm nên tuổi học trò, một thời đáng nhớ, một thời tuổi thơ của chúng tôi.

                                     Quy Kỳ, ngày 05 tháng 11 năm 2020

                                    Người viết

 

                                 Đào Thị Thanh Mai

 

 

 

Tác giả: Đào Thị Thanh Mai
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 34
Hôm qua : 41
Tháng 12 : 181
Năm 2020 : 53.547